Té..
Gửi 11-14-2008 vào lúc 10:54 AM bởi mongthuykhùng
Trưa nay đi học, tuy trễ xíu xiu nhưng cũng ung dung, thong thả từng bước môt mà tiến thẳng lên tầng trên. Bỗng...Rầm...Ui da...Lại chụp ếch! Trời ơi, tui té nè, mới vừa té xong! Có ai thấy tui té hông?Sao nay hư wa, đi đứng mà cũng bị té nữa vậy nè! Đi đứng ko vững thì làm dc cái j nữa chứ con nhỏ này!..Loay hoay ngó quanh coi có ai cạnh đó hông? Giờ này bắt đầu tiết học rồi nên ko còn bóng dáng ai. Khu vực quanh cầu thang vắng hoe.( Cũng không phải là nó bị té nên quê quê ngó quanh, cốt ý xem có ai phát hiện ra nó té ko? Mà nó đang ước gi có ai lúc này nhìn thấy nó đang nằm sóng soài trên bậc cầu thang. Xen có ai tội nghiệp cho nó và nói một câu gì đó làm nó mát lòng. "Có sao ko?". Như từ trước giờ mẹ nó vẫn dịu dàng hỏi nó...Hic, đau đến nỗi đứng lên không nổi nữa rùi...huhu...Sắp mếu máo và khóc lên dc. Tự té và tự đứng, đi đứng bất cẩn chứ ai làm mình té đâu. Hai chị tại chức học cùg tiến đến :" Có sao không cưng?" " Đi sao mà để té vậy". Cũng hơi lúng túng, nó gượng gạo trả lời: " Dạ, hổng có sao hết chị ơi!". Rồi nó nghe một trong số hai chị ấy nói rằng:" Con nít té không đau nhưng người lớn thì té đau lắm đó!!!" Huhu, con nít gì, sao biết nó té không đau, ai té mà không đau kia chứ? Rồi lết cái chân bị thương tích sưng vù do sự cố ban nãy mà chạy đi rửa tay. Lẹ còn vào học, không khéo trễ lại càng thêm trễ. Mà mình lớn thật rồi ư? Lớn mà đi đứng vẫn cứ té lịch bịch thế này? Vẫn cứ muốn có ai đó hỏi han, đỡ dậy sau mỗi lần như thế....

Tổng số Nhận xét 2
Nhận xét
-
Gửi 11-15-2008 vào lúc 03:51 AM bởi Tantrođiên
-
Gửi 11-16-2008 vào lúc 03:08 PM bởi hana_tửng







