<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Nhật ký của THONG TIN NHAT BAN </title>
		<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/</link>
		<description>Trang web ve thong tin Nhat Ban- Japanese information website!</description>
		<language>vn</language>
		<lastBuildDate>Thu, 04 Dec 2008 22:56:13 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://www.thongtinnhatban.net/fr/images/misc/rss.jpg</url>
			<title>Nhật ký của THONG TIN NHAT BAN </title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/</link>
		</image>
		<item>
			<title>Cuộc sống</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/bibe/610-cu-c-s-ng.html</link>
			<pubDate>Thu, 04 Dec 2008 04:28:31 GMT</pubDate>
			<description>Hôm nay trời đẹp quá, dạo một vòng cafe hồ tây sao thấy đời vui biết bao. Đang ước giá mà mình có tiền phải mua ngay một căn nhà bên hồ Trúc Bạch, ngày ngày ngắm cuộc sống tấp nập. Đang có ý định mua cái cần câu đi câu cá cho thư thả. Có ai có cùng sở thích thì alô đi.</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Hôm nay trời đẹp quá, dạo một vòng cafe hồ tây sao thấy đời vui biết bao. Đang ước giá mà mình có tiền phải mua ngay một căn nhà bên hồ Trúc Bạch, ngày ngày ngắm cuộc sống tấp nập. Đang có ý định mua cái cần câu đi câu cá cho thư thả. Có ai có cùng sở thích thì alô đi.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>bibe</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/bibe/610-cu-c-s-ng.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thứ 4 ngày 3 tháng 12</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/hana_t-ng/609-th-4-ng-y.html</link>
			<pubDate>Wed, 03 Dec 2008 12:57:17 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Ngày hôm nay là ngày ăn uống của mình, hehe, nhưng mà muốn ăn thì phải lăn vào bếp-->> đúng thật. hix trước khi đc ăn thì phải lăn vào bếp để làm, cũng may là có con bạn iu quý của mình sang sớm làm cùng. 
 TRỜI ơi, chúng nó sang nhà mình ăn lẩu mà chúng nó chẳng chịu sang sớm làm gì cả, khổ thân 2...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Ngày hôm nay là ngày ăn uống của mình, hehe, nhưng mà muốn ăn thì phải lăn vào bếp--&gt;&gt; đúng thật. hix trước khi đc ăn thì phải lăn vào bếp để làm, cũng may là có con bạn iu quý của mình sang sớm làm cùng.<br />
 TRỜI ơi, chúng nó sang nhà mình ăn lẩu mà chúng nó chẳng chịu sang sớm làm gì cả, khổ thân 2 con bé phải lục cục làm từ 8h sáng... Hix hix, cái bọn mất nết, chúng mày mà sang đến nơi tao phải cho chúng mày 1 trận( lúc đấy nghĩ thế). <br />
Ninh ơi... đấy, cái bọn ham ăn lười lao động chúng nó vác xác đến rồi đấy, vừa thò mặt ra mở cổng cho chúng nó, chúng nó khôn thế làm hoà ngay bằng một túi quýt to. Hehe, cái bọn này chỉ đc cái nịnh thần là giỏi...<br />
 Chúng nó vừa vào là cái nhà như 1 cái chợ hic, có 7 đứa thôi mà cứ như chợ vỡ ý, mà cái bọn này nó thù hằn gì mình chứ, có 7 đứa mà ko chịu đến cùng lúc gì cả, đứa đến trước đứa đến sau, làm con bé là mình đây, chưa kịp ngồi đã bị gọi, ôi trời cái tên mình nó hay quá hay sao mà chúng nó cứ réo mãi. hehe, chuyện chúng mày ko gọi tên tao âu yếm thì tao cho chúng mày nhịn hết nhá. <br />
2h30', tiệc tan, giờ thì chúng mày tha hồ dọn, ta đây nấu rồi chúng mày dọn đê, hehe. <br />
3h30' chúng nó về hết rồi, ta đi ngủ nào, ôi cái giuờng yêu quý của chị, chị đến đây.<br />
5h, dạy nấu cơm chiều thôi.<br />
Trên đây là một ngày chẳng làm đc gì chỉ có ăn thôi. hic, hic, ăn xong giờ lại ngồi kêu, bó tay với bản thân luôn.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>hana_tửng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/hana_t-ng/609-th-4-ng-y.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Để mãi nhớ một người...!</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/hana_t-ng/608-m-i-nh-m.html</link>
			<pubDate>Sun, 16 Nov 2008 15:23:26 GMT</pubDate>
			<description>Không muốn nhớ nhưng trái tim nó cứ bắt phải nhớ. 
Chẳng muốn quên nhưng cuộc sống bắt phải quên. 
Cần phải học cách nhớ để quên đi một người đã xa. 
Nhưng em không muốn quên và e sẽ chẳng bao giờ quên. 
................................</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Không muốn nhớ nhưng trái tim nó cứ bắt phải nhớ.<br />
Chẳng muốn quên nhưng cuộc sống bắt phải quên.<br />
Cần phải học cách nhớ để quên đi một người đã xa.<br />
Nhưng em không muốn quên và e sẽ chẳng bao giờ quên.<br />
................................</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>hana_tửng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/hana_t-ng/608-m-i-nh-m.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Té..</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/mongthuykh-ng/607-t.html</link>
			<pubDate>Fri, 14 Nov 2008 10:54:38 GMT</pubDate>
			<description>Trưa nay đi học, tuy trễ xíu xiu nhưng cũng ung dung, thong thả từng bước môt mà tiến thẳng lên tầng trên. Bỗng...Rầm...Ui da...Lại chụp ếch! Trời ơi, tui té nè, mới vừa té xong! Có ai thấy tui té hông?Sao nay hư wa, đi đứng mà cũng bị té nữa vậy nè! Đi đứng ko vững thì làm dc cái j nữa chứ con nhỏ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Trưa nay đi học, tuy trễ xíu xiu nhưng cũng ung dung, thong thả từng bước môt mà tiến thẳng lên tầng trên. Bỗng...Rầm...Ui da...Lại chụp ếch! Trời ơi, tui té nè, mới vừa té xong! Có ai thấy tui té hông?Sao nay hư wa, đi đứng mà cũng bị té nữa vậy nè! Đi đứng ko vững thì làm dc cái j nữa chứ con nhỏ này!..Loay hoay ngó quanh coi có ai cạnh đó hông? Giờ này bắt đầu tiết học rồi nên ko còn bóng dáng ai. Khu vực quanh cầu thang vắng hoe.( Cũng không phải là nó bị té nên quê quê ngó quanh, cốt ý xem có ai phát hiện ra nó té ko? Mà nó đang ước gi có ai lúc này nhìn thấy nó đang nằm sóng soài trên bậc cầu thang. Xen có ai tội nghiệp cho nó và nói một câu gì đó làm nó mát lòng. "Có sao ko?". Như từ trước giờ mẹ nó vẫn dịu dàng hỏi nó...Hic, đau đến nỗi đứng lên không nổi nữa rùi...huhu...Sắp mếu máo và khóc lên dc. Tự té và tự đứng, đi đứng bất cẩn chứ ai làm mình té đâu. Hai chị tại chức học cùg tiến đến :" Có sao không cưng?" " Đi sao mà để té vậy". Cũng hơi lúng túng, nó gượng gạo trả lời: " Dạ, hổng có sao hết chị ơi!". Rồi nó nghe một trong số hai chị ấy nói rằng:" Con nít té không đau nhưng người lớn thì té đau lắm đó!!!" Huhu, con nít gì, sao biết nó té không đau, ai té mà không đau kia chứ? Rồi lết cái chân bị thương tích sưng vù do sự cố ban nãy mà chạy đi rửa tay. Lẹ còn vào học, không khéo trễ lại càng thêm trễ. Mà mình lớn thật rồi ư? Lớn mà đi đứng vẫn cứ té lịch bịch thế này? Vẫn cứ muốn có ai đó hỏi han, đỡ dậy sau mỗi lần như thế....:bananen_smilies055:</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>mongthuykhùng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/mongthuykh-ng/607-t.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title> Visa  du hoc Nhật bản dễ dàng hơn,  cơ hội cho sinh viên Việt Nam</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/606-visa-du-hoc-nh.html</link>
			<pubDate>Fri, 14 Nov 2008 03:08:10 GMT</pubDate>
			<description>Nhật Bản đất nước của sự phát triển 
Cũng như nhiều nước phát triển trên thế giới, Nhật bản bước vào thế kỷ 21 với những cơ hội phát triển mới của một cường quốc kinh tế hàng đầu đồng thời cũng đối mặt với nhiều thách thức mới trong quá trình toàn cầu hóa. Để từng bước nâng cao vị thế của Nhật bản...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Nhật Bản đất nước của sự phát triển<br />
Cũng như nhiều nước phát triển trên thế giới, Nhật bản bước vào thế kỷ 21 với những cơ hội phát triển mới của một cường quốc kinh tế hàng đầu đồng thời cũng đối mặt với nhiều thách thức mới trong quá trình toàn cầu hóa. Để từng bước nâng cao vị thế của Nhật bản không chỉ trong kinh tế mà trong các lĩnh vực khác như khoa học, công nghệ, văn hóa, giáo dục và phát triển nguồn nhân lực, Nhật bản đã rất chú trọng đầu tư về giáo dục với nhiều quyết sách lớn. <br />
Visa dễ dàng hơn và là điểm đến của Việt Nam và các nước thế giới<br />
Chính vì sự phát triển của nền giáo dục và học tập những đức tính nghiêm túc, sáng tạo và làm việc hết mình của người Nhật. Mà Nhật bản không chỉ là điểm đến của các bạn sinh viên các nước đang phát triển như Việt nam, Trung quốc, Indonisia, Malysia… Mà còn là sự lựa chọn của nhiều sinh viên các nước phát triển như châu Âu, Mỹ, hàn quốc, đài loan …<br />
Thực tế cho thấy du học sinh quốc tế chủ yếu thích đi du học Nhật Bản với mong muốn có cơ hội được lĩnh hội với hệ thống giáo giáo dục đẳng cấp quốc tế, hệ thống trang thiết bị học tập hiện đại.. Ngoài ra các em còn được cọ sát với công việc thực tế. Bởi tại đây các em dễ dàng kiếm được việc làm thêm 28h một tuần. Được đi làm thêm, giúp các em dễ dàng học ngoại ngữ, cách ứng xử, học tập cách làm việc của người Nhật, tìm hiểu phong tục tập quán,  và có thể tự trang trải cho việc học tập và sinh hoạt. <br />
Vì thế mà Nhật Bản đã thu hút được sự quan tâm và học tập của nhiều quốc gia trên thế giới trong đó có Việt Nam.<br />
Hiện nay, chính phủ Nhật Bản đã xét duyệt visa dễ dàng hơn cho học sinh Việt Nam, đây là những tin tốt lành cho các bạn học sinh, sinh viên Việt Nam có mơ ước được học tập tại đẩt nước mặt trời mọc này.<br />
Tài chính và điều kiện ăn ở, sinh hoạt tại Nhật bản<br />
Học tập tại Nhật chi phí từ 10.000 đến 12.000 usd/ năm(bao gồm học phí, ăn, ở, sinh hoạt..). Với chi phí nay hoàn toàn thấp hơn so với chi phí học tập tại một số nước phát triển khác.<br />
Du học sinh có thể đăng ký ở tại KTX hoặc thuê nhà ngoài. Tại ký túc xá được trang bị phòng không rộng nhưng đầy đủ tiện nghi, bầy biện ngay nắp, hiện tại, tiện lợi. Học sinh có tâm trạng ấm cúng và thuận lợi trong sinh hoạt giúp cho việc học tập được tốt hơn.<br />
Điều kiện du học Nhật Bản<br />
Muốn học đại học, cao học tại Nhật Bản các bạn học sinh phải có các điều kiện sau:<br />
- Tốt nghiệp THPT cho chương trình học Đại học, tốt nghiệp Đại học cho chương trình Cao học<br />
- Năng lực tài chính gia đình tốt. <br />
Lời khuyên cho các bạn du học Nhật Bản<br />
Trước khi sang Nhật học tập các bạn học sinh, sinh viên nên học tiếng từ 4 tháng đến 6 tháng tại Việt Nam. Học tiếng tại Việt nam giúp các bạn giảm được thời gian, chi phí học tập tại Nhật, dễ dàng hòa nhập với môi trường học tập, tiếp thu kiến thức và dễ dàng kiếm được việc làm them.<br />
Hàng năm chính phủ Nhật Bản vẫn dành nhiều ưu đãi về tài chính cho du học sinh, bên cạnh các chương trình học bổng của trường còn có rất nhiều chương trình học bổng của chính phủ Nhật Bản dành cho học sinh Việt Nam. Tuy nhiên, các nguồn học bổng này chủ yếu dành cho sinh viên đang theo học tại các trường đại học tại Nhật, do vậy khi trở thành sinh viên đại học tại Nhật, du học sinh sẽ có cơ hội có được học bổng từ những nguồn khác nhau khi có thành tích xuất sắc trong học tập.<br />
Nhân dịp Nhật Bản mở cửa Visa trở lại cho thị trường du học Việt Nam tôi cũng khuyên các em cố gắng phấn đấu và rèn luyện bản thân hơn nữa, học tiếng Nhật thật giỏi để cảm thấy tự tin và đạt được mục đích sự nghiệp cao cả của mình khi đi du học ở Nhật Bản.--Myngoc<br />
Để biết thêm thông tin vui lòng click vào đây:<br />
<font color="Red"><a href="http://www.thongtinnhatban.net" target="_blank"><font size="4">Công ty quang cao</font></a></font></div>


<!-- attachments -->
	<div style="margin-top:10px">

		
			<fieldset class="fieldset">
				<legend>Hình Ðính Kèm</legend>
				<div style="padding:3px">
				<a href="http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/attachments/8d1226632057-visa-du-hoc-nh-atlantic.jpg" target="_blank"><img class="thumbnail" src="http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/attachments/8d1226632057t-visa-du-hoc-nh-atlantic.jpg" border="0" alt="Click image for larger version

Name:	atlantic.jpg
Views:	11
Size:	5.8 KB
ID:	8" /></a>
&nbsp;
				</div>
			</fieldset>
		
		
		
		

	</div>
<!-- / attachments -->
]]></content:encoded>
			<dc:creator>myngoc</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/606-visa-du-hoc-nh.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Visa Hàn Quốc dễ hay khó?</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/605-visa-h-n-qu.html</link>
			<pubDate>Fri, 14 Nov 2008 02:21:59 GMT</pubDate>
			<description>Năng lực ngoại ngữ, chuẩn bị tài chính đôi khi chưa đủ để bạn vượt qua cửa ải xin visa du học. Vậy, Visa Hàn Quốc dễ hay khó? Vì sao bạn bị từ chối visa? Vì sao bạn được cấp visa? Cụm từ “du học Hàn Quốc” hiện nay trở nên quá quen thuộc với giới học sinh - sinh viên Việt Nam, những người trẻ đang...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="DarkSlateBlue">Năng lực ngoại ngữ, chuẩn bị tài chính đôi khi chưa đủ để bạn vượt qua cửa ải xin visa du học. Vậy, Visa Hàn Quốc dễ hay khó? Vì sao bạn bị từ chối visa? Vì sao bạn được cấp visa? Cụm từ “du học Hàn Quốc” hiện nay trở nên quá quen thuộc với giới học sinh - sinh viên Việt Nam, những người trẻ đang muốn khẳng định mình, muốn tiến xa hơn bằng con đường học vấn.<br />
<br />
Đất nước Hàn Quốc ngày nay không chỉ nổi tiếng về lĩnh vực công nghệ thông tin và thông tin di động đứng vị trí số 1 trên thế giới mà còn thu hút sự chú ý của quốc tế bằng hệ thống giáo dục tiên tiến, hiện đại trên thế giới. Khi nhận định Hàn Quốc là cường quốc công nghệ thông tin trên thế giới chúng ta có thể đưa ra kết luận rằng kĩ thuật và truyền thống của người Hàn Quốc thích hợp cho các ngành công nghệ kĩ thuật cao hiện đại và các lĩnh vực mang tính chất sáng tạo. Việc du học tại Hàn Quốc- một nước có sức mạnh kĩ thuật năng động nhất trên thế giới sẽ cung cấp nền tảng để mọi người có thể thành công trong tương lai.<br />
<br />
Điều đầu tiên để du học Hàn Quốc hấp dẫn học sinh - sinh viên và các bậc phụ huynh chính là vấn đề môi trường xã hội an toàn. Đến với Hàn Quốc, bạn sẽ nhận thấy đây là một trong những nước phát triển năng đông, môi trường tự nhiên tươi đẹp, con người thân thiện.<br />
<br />
Đặc biệt số lượng du học sinh Việt Nam ở Hàn Quốc tăng lên không ngừng hàng năm, tạo nên một cộng đồng người Việt đông đúc, đoàn kết. Các tân sinh viên luôn được hướng dẫn tận tình từ các sinh viên đi trước hay các tổ chức, hội du học sinh để có thể nhanh chóng bắt nhịp với cuộc sống mới khiến cho sinh viên vơi đi nỗi nhớ nhà và những nét khác biệt về văn hoá không còn là khó khăn với sinh viên quốc tế. <br />
<br />
Chất lượng giáo dục của Hàn Quốc được đánh giá cao với môi trường sư phạm mang tính chuyên nghiệp. Nền giáo dục của Hàn Quốc được công nhận khắp nơi trên thế giới với phương châm nổi bật là phát huy tối đa năng lực sáng tạo, tư duy độc lập và trang bị cho sinh viên khả năng làm việc hiệu quả.<br />
<br />
Hiện nay vấn đề xin visa du học Hàn Quốc cũng không phải là điều đáng lo ngại đối với học sinh Việt Nam. Điều kiện xin visa du học đơn giản, thời gian xét visa nhanh và tỉ lệ visa khá cao. <br />
<br />
Để chuẩn bị đi du học Hàn Quốc, các sinh viên cần dự trù mức chi phí từ 8.000 – 9.000 USD/năm, mức chi phí này thấp hơn nhiều so với chi phí học tập sinh hoạt tại một số nước phát triển tại khu vực châu Á như Nhật Bản, Singapore. <br />
<br />
Theo số liệu thống kê cho thấy năm 2006 và đầu năm 2007 số lượng học sinh Việt Nam đi du học Hàn Quốc gần 1.000 sinh viên, nhưng đến nay con số này đã giảm đi đáng kể. Tuy nhiên, vẫn giữ vững thương hiệu của mình trong chương trình du học Hàn Quốc, tỷ lệ đạt visa tháng 10/2008 là 100%. Tại sao Atlantic lại đạt được con số này? Thực tế cho thấy xin visa du học Hàn Quốc không khó mà quan trọng là đối tượng du học có đạt đủ các điều kiện hay không? Để có được visa du học Hàn Quốc các bạn cần đáp ứng đủ các tiêu chuẩn như sau: <br />
<br />
-         Có động cơ học tập thực sự<br />
<br />
-         Gia đình có đủ khả năng tài chính để cho con học tập tại Hàn Quốc <br />
<br />
-         Làm thêm theo đúng quy định của chính phủ Hàn Quốc.<br />
<br />
Như vậy, visa du học Hàn Quốc đã dễ dàng và thuận lợi hơn, quan trọng là việc bạn phải biết xác định được mục tiêu du học của mình. -- Mỹ Ngọc</font><br />
<br />
Để biết thông tin chi tiết vui lòng click vào đây:<br />
<br />
<font color="Red">Không quảng cáo như thế này(kamikaze)</font></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>myngoc</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/myngoc/605-visa-h-n-qu.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Máy tính nặng quá</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/kamikaze/604-m-y-t-nh.html</link>
			<pubDate>Thu, 13 Nov 2008 23:36:15 GMT</pubDate>
			<description>Làm quen với windows vista được gần 1 năm rồi! Vẫn biết là vista có những cái rườm rà khó chịu của nó như là có một số phần mềm không tương thích v.v... thế nhưng quen rồi và thích một số chức năng như tìm kiếm file trong máy, chức năng chụp màn hình ...nên không muốn quay lại với xp. Thế nhưng mà...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Làm quen với windows vista được gần 1 năm rồi! Vẫn biết là vista có những cái rườm rà khó chịu của nó như là có một số phần mềm không tương thích v.v... thế nhưng quen rồi và thích một số chức năng như tìm kiếm file trong máy, chức năng chụp màn hình ...nên không muốn quay lại với xp. Thế nhưng mà hôm qua rảnh rảnh để ý lại mới thấy dạo này máy nặng quá.<br />
<br />
Mày mò customize giờ vista có một bộ mặt y như windows 98. Tuy không đẹp nhưng mà nói chung là nhanh lên rất nhiều(Đã turn off hầu hết các chứng năng hiển thị hình ảnh màu mè lòe loẹt đi).</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>kamikaze</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/kamikaze/604-m-y-t-nh.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Nhớ!</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/mongthuykh-ng/603-nh.html</link>
			<pubDate>Wed, 12 Nov 2008 18:50:09 GMT</pubDate>
			<description>Muốn hét thật to để vơi nhẹ xíu j đó, nhưng mấy nay bận wa...chưa thể nào hét toáng lên như một con khùng dc.Mà hét làm j nhỉ? Bế tắc vẫn hoàn bế tắc thôi! Lẩn quẩn trong cái vòng vèo của cuộc sống mà nó cứ vẫn phải sống, đang sống và đã sống... 
Ra đường cứ chợt bắt gặp hình ảnh của một ai đó và...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Muốn hét thật to để vơi nhẹ xíu j đó, nhưng mấy nay bận wa...chưa thể nào hét toáng lên như một con khùng dc.Mà hét làm j nhỉ? Bế tắc vẫn hoàn bế tắc thôi! Lẩn quẩn trong cái vòng vèo của cuộc sống mà nó cứ vẫn phải sống, đang sống và đã sống...<br />
Ra đường cứ chợt bắt gặp hình ảnh của một ai đó và cảm thấy chạnh lòng, thấy đau ở một nơi nào đó xa xăm tận đáy lòg. Đôi khi chợt ngẩng đầu lên và bắt gặp đôi mắt của một người xa lạ nhưng có nhiều nét làm nó chợt nhớ tới một người... Bàn tay ai đó nó không hề wen biết nhưng sao rất đỗi thân thuộc, đến cả màu da, nếp nhăn da hằn in trên cánh tay, rồi cả đôi môi đầy nghiêm nghị nhưng toát lên bao nét hiền từ ...Một vài nét chữ trong vô số nét chữ, sao có cái gì đó giông giống nét chữ ngày xưa, nét chữ đẹp nhất trong lòng nó. Giọng nói ai đó trầm trầm, ấm áp, mạnh mẽ như cái giọng nói mà nó chờ đợi dc nghe bấy lâu nay. Nụ cườiai đó gượng gạo nhưng nó thích dc ngắm nhìn. Ngay cả tiếng hắt hơi thật lớn thật to, và rất đỗi bình thường nhưng cũng làm nó rươm rướm...Thấy cái vẻ từ tốn ân cần của ai đó nó lại chợt chạnh lòng, quặn thắt từng cơn...<br />
Bắt gặp trên đường, trên xe buýt, trong giảng đường, hay nơi nào đó mà nó chợt tạt qua... Họ là nhữngcon người chưa bao giờ nó gặp và quen biết. Cứ nhìn những hình ảnh be bé, tự nó cắt ra bằng mắt qua sự chắt lọc của trí tưởng tượg, niềm nhớ, nỗi thương...rồi chắp vá lại. Cứ mãi nhìn và  như chợt muốn bật khóc thật to...Chợt thấy u buồn nơi xa xăm. Chợt muốn chạy đến bên cạnh, cầm tay ai đó lên, và nâng niu, trìu mến. Chợt muốn thu nhặt tất thảy để ghép nên một người....Và rồi chợt nghĩ, người đó giờ đang ở đâu? Ở chốn nào? Thân xác người đó có tiêu tan và rã rời tất thảy chưa? Hay bỏ qua cái xác trần bụi bậm mà còn lại cái j đó thiêng liêng mà người ta thường gọi là linh hồn, đang dõi theo nó từng ngày...<br />
Cứ cho rằng người đó luôn bên cạnh nâng đỡ, dìu dắt nó. Nhưng sao cái bóng vô hình không khỏi làm ai đó nhói đau. Muốn lại dc gặp mặt, dc làm nũng, nhõng nhẽo, mè nheo, muốn dc la, dc mắng, dc lì lợm,  ...<br />
Cái ngày nó tròn 21 tuổi, sáng ra vẫn còn xem những bộ phim hoạt hình mà nó vốn ưa thích. Cầm mớ tài liệu trên tay để nghiền ngẫm chuẩn bị cho kỳ thi cuối môn đầu giờ chiều rồi thiếp đi lúc nào ko hay. Hình như nó đã nằm mơ, mà cũng chẳng nhớ đã mơ về điều gì. Khi tỉnh dậy thấy cảm giác ấm áp, lâng lâng. Muốn vùi vào tiếp tục cơn mộng mị nhưng lại phải choàng tỉnh với cái  dồn dập, hối hả của cuộc sống ngoài kia. Nó mơ thấy một người, lâu rồi không dám nghĩ đến, hay lúc nào cũng nghĩ nhưng chỉ là những hình ảnh thoáng qua, chợt đến rồi chợt đi, không có thời gian để tưởng và nhớ nhiều. Rồi nó chợt khóc thật to, trong căn nhà trống trải.... 21 tuổi, vẫn khóc, vẫn nhớ, vẫn tự hỏi mình bằng những câu hỏi ngớ ngẩn và tự giải đáp những câu hỏi ấy ở một khoảng mông lung, không rõ ràng, không thỏa mãn những vướng mắc bấy lâu canh cánh trong lòng...những câu hỏi không lời đáp, và không ai có thể đáp thay cho nó bằng những lời động viên bản thân.<br />
Nó muốn giữ lại tất thảy những điều gì liên quan đến người ấy, nhưng hình như có một điều nó không bao giờ nhớ hay thật sự không muốn lưu lại trong tâm thức..Không muốn nhớ đến cái ngày mà người đó bỏ nó mà đi, rời xa nó vĩnh viễn, cũng không bao giờ màng đến việc ngồi nhẩm tính xem đã bao lâu không dc gặp người đó nữa... Và đôi lúc có ai chợt hỏi nó về điều đó. Con bé vô tư trả lời ko nhớ, không biết...Người ta cứ cho nó là vô tâm, nhưng thật sự nó không muốn nhét vào đầu, chỉ muốn giữ lại những hồi ức đẹp đẽ, trong lòng nó, người đó vẫn sống mãi, vẫn còn đó, vẫn hiện hữu đó. Không ai có thể cướp đi những gì nhỏ bé còn sót lại đâu đó tuy vụn vặt nhưng lại là những ký ức vô giá mà nó mãi nơm nớp lo sợ ông thần thời gian vô tình, nhẫn tâm rồi sẽ có lúc làm lu mờ, nhạt nhòa...Cứ nghĩ lại càng sợ, cứ muốn gác sang một bên lại càng nhớ...</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>mongthuykhùng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/mongthuykh-ng/603-nh.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>911</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/ongann/602-911.html</link>
			<pubDate>Sat, 08 Nov 2008 17:10:09 GMT</pubDate>
			<description>ngày tôi sinh đúng ngày đông dạo ấy... 
 
ngày này ... năm về trước, vào 1 chiều mùa đông mình đã oe oe . thấm thoát rồi cũng đã trôi qua. hnay đón ngày này nơi đất khách, lòng thấy trống trải... ngồi ngẫm lại những  gì mình đã đi qua, nhiều lúc thấy chợt ... cuộc sống, tình yêu, công việc không...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>ngày tôi sinh đúng ngày đông dạo ấy...<br />
<br />
ngày này ... năm về trước, vào 1 chiều mùa đông mình đã oe oe . thấm thoát rồi cũng đã trôi qua. hnay đón ngày này nơi đất khách, lòng thấy trống trải... ngồi ngẫm lại những  gì mình đã đi qua, nhiều lúc thấy chợt ... cuộc sống, tình yêu, công việc không còn làm cho ta trẻ trung nữa &quot;sóng gió đời trai luôn rảo bước, mà công danh mãi vẫn tịt mù...&quot; dù sao thì đường đời vẫn còn dài, vẫn còn nhiều điều thú vị ở phía trước còn đợi chờ ta, ta sẽ vượt qua, ta sẽ tiếp tục bước đi... chúc mừng sinh nhật những ai sinh có cùng ngày sinh<br />
<br />
ngày tôi sinh đúng ngày đông dạo ấy<br />
đông nứt chân chim trơ gốc rạ trên đồng<br />
tôi lớn lên vui cùng rơm rạ<br />
để đôi khi em giận những cục cằn...</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>ongann</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/ongann/602-911.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[NỖI LÒNG MANG TÊN...."HẠNH PHÚC"]]></title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/tantro-i-n/601-n-i-l-ng.html</link>
			<pubDate>Fri, 07 Nov 2008 06:22:54 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Bấy lâu nay thậm chí khi yêu mình vẫn còn cảm thấy mơ hồ về điều này. Nhưng nay, mình đã hoàn toàn cảm nhận được thế nào là hạnh phúc! Hai từ..."hạnh phúc" lúc nào cũng lâng lâng nhảy múa rộn vang trong lòng mình, nó muốn bóp nghẹt trái tim của mình đến nỗi thỉnh thoảng....mình phải dừng một tí và...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="DarkOrchid"><font size="4"><i>Bấy lâu nay thậm chí khi yêu mình vẫn còn cảm thấy mơ hồ về điều này. Nhưng nay, mình đã hoàn toàn cảm nhận được thế nào là hạnh phúc! Hai từ..."hạnh phúc" lúc nào cũng lâng lâng nhảy múa rộn vang trong lòng mình, nó muốn bóp nghẹt trái tim của mình đến nỗi thỉnh thoảng....mình phải dừng một tí và hít một hơi thật dài để ......điều hòa lại nhịp thở. Ôi, mình hạnh phúc quá!!!!! mình  muốn hét to thật to để cho cả thế giới này biết được....hạnh phúc của mình. Cảm ơn nhé hạnh phúc!<br />
Hi vọng, dù sau này có thế nào thì...mình cũng sẽ nâng niu cảm giác này vì cảm giác hạnh phúc đâu dễ có đâu nhỉ!</i></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>Tantrođiên</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/tantro-i-n/601-n-i-l-ng.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Viết cho mình thôi</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/kimkiyokawa/600-vi-t-cho-m.html</link>
			<pubDate>Tue, 04 Nov 2008 13:03:02 GMT</pubDate>
			<description>Đó giờ toàn đọc ké blog của người khác, không biết gì khác về blog, cũng không biết cài đặt sao nữa, nhưng hôm nay muốn viết, viết cho mình mình thôi. Hi vọng là không phiền gì đến mọi người. 
Biết nói sao nhỉ, nói thì có lẽ không ai tin, nhưng mình hiểu rõ về mình mà. Mình đang hạnh phúc, rất hạnh...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Đó giờ toàn đọc ké blog của người khác, không biết gì khác về blog, cũng không biết cài đặt sao nữa, nhưng hôm nay muốn viết, viết cho mình mình thôi. Hi vọng là không phiền gì đến mọi người.<br />
Biết nói sao nhỉ, nói thì có lẽ không ai tin, nhưng mình hiểu rõ về mình mà. Mình đang hạnh phúc, rất hạnh phúc. Và mình thật sự toàn tâm toàn ý với cuộc sống hiện tại của mình, với gia đình bé nhỏ của mình. Mình đã quyết định, và mình đã chấp nhận rời xa gia đình, bạn bè, công việc và mọi thứ để được ở bên cạnh người mình tin yêu, mình đã quyết tâm sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc và mọi chuyện đang đi đúng hướng của nó.<br />
Vậy mà, từ sâu thẳm đâu đó, mình vẫn còn có một nỗi ám ảnh, một vết sẹo mà có thể sẽ chẳng bao giờ lành lại, thỉnh thoảng vẫn nhói lên, nhức nhối. <br />
Mình không trách móc, hờn giận gì đâu, hạnh phúc hiện tại làm cho mình trở nên rộng lượng. Mình chỉ thấy bản thân sao kém bản lĩnh, cứ nghĩ đã quên rồi, cứ nghĩ đã qua rồi... <br />
Hôm nay mình suy nghĩ nhiều quá, phải chăng phụ nữ có thai thì nhạy cảm hơn bình thường, hay là mình thật sự cần gặp bác sĩ. Mình thật sự muốn có 1 giấc ngủ sâu, thanh thản, không mộng mị. Mình muốn biết mình nên làm gì, cố gắng cất giấu nó vào nơi sâu kín nhất tận đáy lòng để từ từ quên đi như trước giờ vẫn làm và ngỡ đã thành công hay lôi nó ra mổ xẻ thêm một lần nữa chẳng để làm gì nhưng hi vọng là mãi mãi xóa sạch được.<br />
Mình muốn nhìn cuộc sống một cách nhẹ nhàng, tươi sáng, muốn trở lại là một người lạc quan như mình vốn thế.<br />
Mình phải làm sao đây, sao mình ghét những giấc mơ đến thế. Lúc bé thì mơ mình đi đến những vùng trời rất đẹp, và mình có thể bay lượn khắp nơi để rồi tỉnh dậy hậm hực sao mình không bay được như trong mơ. Bây giờ lớn rồi thì toàn mơ những giấc mơ mà kể cả mơ mình cũng không muốn thấy, những nỗi ám ảnh cứ lặp đi lặp lại, những nỗi đau cứ liên tiếp những nỗi đau.<br />
Viết ra rồi hi vọng tối nay ngủ ngon.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>kimkiyokawa</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/kimkiyokawa/600-vi-t-cho-m.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>lung tung</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/anhforever/599-lung-tung.html</link>
			<pubDate>Mon, 03 Nov 2008 17:05:48 GMT</pubDate>
			<description>Hồi trước mỗi khi mình điện thoại cho một ai đó,việc đầu tiên mình sẽ trêu họ,mình nghi đơn giản là mình muốn mang lại nụ cười cho họ,bởi trong cuộc sống quá bon chen nên đôi khi thiếu những nụ cười,và cũng bởi thế mình rất quý trẻ con vì nụ cười ngây thơ và hồn nhiên của chúng,cho nên ai điện...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Hồi trước mỗi khi mình điện thoại cho một ai đó,việc đầu tiên mình sẽ trêu họ,mình nghi đơn giản là mình muốn mang lại nụ cười cho họ,bởi trong cuộc sống quá bon chen nên đôi khi thiếu những nụ cười,và cũng bởi thế mình rất quý trẻ con vì nụ cười ngây thơ và hồn nhiên của chúng,cho nên ai điện thoại cho mình,ngoài những lúc quan trọng hay tế nhị ra mình rất muốn chọc hay nói một cái gì đó để mang lại nụ cười<br />
  Và trong cuộc sống mỗi khi gặp những tình huống mình lại rất hay đặt ra nhiều trường hợp,nhiều khả năng có thể xảy đến cho tình huống đó,đôi khi nó là thừa nhưng mình vẫn đặt giả thiết này giả thiết nọ rồi dùng biện pháp loại trừ,có đôi khi mình tâm sự và đặt giả thuyết ra với một ai đó (lại ai đó he he) mình luôn đưa ra những tình huống ngược với hành động mình đang làm để thăm dò phản ứng của đối phương,thăm dò xem mình nếu mà làm thế sẽ đưa ra kết quả thế nào,và ....kết quả nhận được đó là mình là người không có lập trường,quá cầu toàn và vân vân và vân vân<br />
  Kết quả sẽ tôt hơn nhiều nếu mình đừng đắn đo và phân vân nhiều quá,sẽ là tốt hơn và dễ chịu hơn nếu mình đừng "đa nghi Tào Tháo" và sẽ tốt hơn nữa nếu người mình tin tưởng tâm sự biết được mình tin họ đến mức nào,Cuối cùng đúc kết ra kinh nghiệm to bổ chảng đó là :"nói thì dễ còn làm thì rất khó",đôi khi suy nghĩ và hành động là cả một vấn đề</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>anhforever</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/anhforever/599-lung-tung.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>bâng khuâng....</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/anhforever/598-b-ng-khu-ng.html</link>
			<pubDate>Mon, 03 Nov 2008 16:53:12 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Bao nhiêu ngày không gặp bỗng dưng hôm nay mình nhận được số điện thoại của cô bé "cháu" của mình trong sài gòn,hồi đó bé nhóc hay kêu thích chú lắm nên mình đã ráng ko cho số,vậy mà hôm nay lại nhắn cho mình,một chút buồn và suy nghĩ lại trỗi dậy,trong lòng cảm thấy mình đã ko phải với cô bé,nhưng...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Bao nhiêu ngày không gặp bỗng dưng hôm nay mình nhận được số điện thoại của cô bé "cháu" của mình trong sài gòn,hồi đó bé nhóc hay kêu thích chú lắm nên mình đã ráng ko cho số,vậy mà hôm nay lại nhắn cho mình,một chút buồn và suy nghĩ lại trỗi dậy,trong lòng cảm thấy mình đã ko phải với cô bé,nhưng mà mình cũng ko thể để tình cảm của cô bé đó thêm bùng phát hay sao sao đó được nên đã không nhắn trả,<br />
   Và bỗng dưng lại nhớ lại lần mình nhắn cho một ai đó mà không thấy trả lời,.........</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>anhforever</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/anhforever/598-b-ng-khu-ng.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chân dài V to kô lo ..CSGT tuý.</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/yamaha/595-ch-n-d-i.html</link>
			<pubDate>Tue, 21 Oct 2008 14:08:37 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Mấy ngày hôm nay bà con chân ngắn,nhẹ cân đang lo kô đủ tiêu chuẩn lái xe trên 50CC do bộ Y tế đưa ra, anh em chưa hết bàng hoàng thì hôm nay mấy bác trên bộ còn bổ xung thêm về khoản "ngực lép" ( nhỏ hơn 72). Trai gái như nhau. 
 Mình dám chắc nếu quy định này được áp dụng thì mấy chú CSGT (hám...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Mấy ngày hôm nay bà con chân ngắn,nhẹ cân đang lo kô đủ tiêu chuẩn lái xe trên 50CC do bộ Y tế đưa ra, anh em chưa hết bàng hoàng thì hôm nay mấy bác trên bộ còn bổ xung thêm về khoản "ngực lép" ( nhỏ hơn 72). Trai gái như nhau.<br />
 Mình dám chắc nếu quy định này được áp dụng thì mấy chú CSGT (hám gái) dám chắc là cứ gặp "gái" lái xe máy, ô tô là tuý..<br />
 <br />
Tình huống.<br />
<br />
<b>CSGT: Đề nghị chị cho kiểm tra giấy tờ xe và bằng lái</b><br />
Em ngực lép: Dạ em đủ giấy tờ lẫn bảo hiểm đây ạ<br />
<b>CSGT: Đề nghị em đứng lên cân kiểm tra cân nặng</b><br />
Em ngực lép: Da em 48kg hì hì<br />
<b>CSGT: Đề nghị cho tôi kiểm tra chiều cao</b><br />
Em ngực lép: Dạ em cao 1m55 đấy ạ hì hì<br />
<b>CSGT: Đê nghì cho tôi kiểm tra vòng ngực.</b><br />
Em ngực lép: Dạ vòng 1 em 85 đó à hì hì<br />
<b>CSGT: Cô để tôi kiểm tra...Sao cái gì mềm mềm thế này?...hàng giả à? </b><br />
Em ngực lép: Dạ em xin anh tha cho em..em ko cố tình đâu ạ hic hic<br />
<b>CSGT: Đề nghị cô ký vào biên bản vi phạm 2 lỗi..Ngực lép dưới 72mm cộng thêm tôi dùng hàng giả..</b></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>yamaha</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/yamaha/595-ch-n-d-i.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Cắt tóc.....</title>
			<link>http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/tantro-i-n/594-c-t-t-c.html</link>
			<pubDate>Tue, 21 Oct 2008 04:35:52 GMT</pubDate>
			<description>Cuối thu này mình muốn có một chút gì đó .....thay đổi để bản thân mình cũng thay đổi một chút gì đó....vì từ xưa đến giờ mình...luôn sợ sự thay đổi chính điều này đã làm mình trở nên... 
 
Mình muốn cắt một mái tóc ngắn nhưng lại ko đủ can đảm để từ bỏ mái tóc dài của mình thế là....mình nghĩ cái...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="DarkOrchid"><font size="4"><i><font size="4">Cuối thu này mình muốn có một chút gì đó .....thay đổi để bản thân mình cũng thay đổi một chút gì đó....vì từ xưa đến giờ mình...luôn sợ sự thay đổi chính điều này đã làm mình trở nên...<br />
<br />
Mình muốn cắt một mái tóc ngắn nhưng lại ko đủ can đảm để từ bỏ mái tóc dài của mình thế là....mình nghĩ cái kiểu tóc mà vẫn dài nhưng vẫn có cái thay đổi:D mặc dù mình thừa biết cái kiểu này không hợp với gương mặt của mình. Nhưng mình vẫn thích vì....nó giúp mình được trở về lại như ngày xưa. Mình thích điều đó!<br />
=> Kết quả khi vào......nơi làm việc bị mọi người xúm nhau chọc mình quá trời, người thì gọi mình là con lật đật, người bảo mình là.......cái mái tranh, người thì bảo mình là con búp bê......hihihihi tất cả đều đáng yêu....và mình thích như thế!:first:</font></i></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>Tantrođiên</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.thongtinnhatban.net/fr/blogs/tantro-i-n/594-c-t-t-c.html</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
