lung tung
by
on 03-11-2008 at 04:05 PM (743 Views)
Hồi trước mỗi khi mình điện thoại cho một ai đó,việc đầu tiên mình sẽ trêu họ,mình nghi đơn giản là mình muốn mang lại nụ cười cho họ,bởi trong cuộc sống quá bon chen nên đôi khi thiếu những nụ cười,và cũng bởi thế mình rất quý trẻ con vì nụ cười ngây thơ và hồn nhiên của chúng,cho nên ai điện thoại cho mình,ngoài những lúc quan trọng hay tế nhị ra mình rất muốn chọc hay nói một cái gì đó để mang lại nụ cười
Và trong cuộc sống mỗi khi gặp những tình huống mình lại rất hay đặt ra nhiều trường hợp,nhiều khả năng có thể xảy đến cho tình huống đó,đôi khi nó là thừa nhưng mình vẫn đặt giả thiết này giả thiết nọ rồi dùng biện pháp loại trừ,có đôi khi mình tâm sự và đặt giả thuyết ra với một ai đó (lại ai đó he he) mình luôn đưa ra những tình huống ngược với hành động mình đang làm để thăm dò phản ứng của đối phương,thăm dò xem mình nếu mà làm thế sẽ đưa ra kết quả thế nào,và ....kết quả nhận được đó là mình là người không có lập trường,quá cầu toàn và vân vân và vân vân
Kết quả sẽ tôt hơn nhiều nếu mình đừng đắn đo và phân vân nhiều quá,sẽ là tốt hơn và dễ chịu hơn nếu mình đừng "đa nghi Tào Tháo" và sẽ tốt hơn nữa nếu người mình tin tưởng tâm sự biết được mình tin họ đến mức nào,Cuối cùng đúc kết ra kinh nghiệm to bổ chảng đó là :"nói thì dễ còn làm thì rất khó",đôi khi suy nghĩ và hành động là cả một vấn đề









